Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017

PHÓ THƯỜNG DÂN



   PHÓ THƯỜNG DÂN

Biết mình thân phận phó thường dân
Cóc nhái bảo nhau cứ việc dần
Lên xã mụ văn thư hạch họe
Về phường lão mặt trận lên gân
Suốt đời mang nặng công ơn đảng
Năm tháng phân ngôi chẳng đến phần
Cố sống chờ cho tàn thế kỷ
Thiên đường “lủ ống” mới vinh thân ?!

                         19-9-2017



Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

TUNG HỨNG



         TUNG HỨNG

Trò đời tung hứng ngẫm mà đau
Bốc bậy khen bừa dễ hại nhau
Tác phẩm xuềnh xoàng bình đặc sắc
Ngôn từ hời hợt phán thâm sâu
Cộng đồng lên tiếng đem mo chắn
Người đọc quay lưng để kiến bâu
Hữu xạ tự nhiên hương sẽ tỏa
Văn chương há phải món hàng rau

                       Hồ Văn Thiện 

Bài họa
                 TUNG HỨNG
    
     Tung hứng sự đời ngẫm thấy đau
     Bốc thơm cánh hẫu dễ tâng nhau
     Câu thơ hời hợt cho: “cao giá”
     Ý tưởng mơ hồ phán: “rất sâu”             
     Công chúng phẩm bình đem lá chắn
     Người xem bất đoái hóa ruồi bâu            
     Văn chương hữu xạ hương bay tỏa
     Chữ nghĩa phải đâu như mớ rau

                          Thái Hà

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

BẤT YÊN



       BẤT YÊN

Thế thái nhân tình vẫn bất yên
Làm sao tránh khỏi nỗi ưu phiền
May đời còn lắm người nhân ái
Ơn Phật chẳng nhiều kẻ đảo điên
Cho dẫu nếp nhà hư tận nóc
Vẫn tin nền móng vững tâm hiền
Lai rai nâng chén cùng trăng cuội
Kệ xác trời cho sống mấy niên ?
                   Hồ Văn Thiện



 Bài họa
                BẤT YÊN

 Nhân tình đây đó chẳng bình yên
 Cảm cảnh quan tham những muộn phiền    
 Diễm phúc tâm từ gieo hữu ái  
 An lành đức nguyện xả cuồng điên
 Lo nhà ngấm dột từ trên nóc
 Tính nước cầu mong gặp Thánh hiền
 Ánh bạc trăng soi cùng chén Cuội                Mệnh trời thanh thản với lưu niên

                    Thái Hà
                                              


BIỆT XỨ



         BIỆT XỨ

Cố níu mà rồi xuân cứ qua
Chênh vênh đứng ngắm ánh chiều tà
Đoái thương cánh hạc tìm bầy tổ
Tủi phận chim bằng biệt mẹ cha
Trông bắc mit mù cung quốc lộ
Ngoái nam dằng dặc giải sơn hà
Bao năm tết đến dâng hương khói
Úp mặt khóc thầm mảnh đất xa